Nhớ hình tượng Bác Hồ trong bài thơ “Sáng tháng Năm” – Giáo dục Việt Nam

( GDVN ) – Bác Hồ, vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu luôn ở trong tâm khảm mỗi người con quốc gia. Mỗi một người đều mang hình ảnh Bác trong tim !Bài thơ “ Sáng tháng Năm ” được nhà thơ Tố Hữu sáng tác vào tháng 5/1951 tại chiến khu Việt Bắc. Sáu mươi chín năm trôi qua nhưng hình tượng của Bác Hồ kính yêu vẫn luôn hiện lên sinh động, chân thực vô cùng .
Mở đầu bài thơ là cảnh sắc hùng vĩ của “ TP. hà Nội kháng chiến ” trong một sáng tháng Năm đẹp trời, thật bình yên. Nơi đó có suối trong xanh như dải lụa xanh mát, có những nương ngô trải dài tưởng chừng không dứt. Tâm trạng của tác giả lúc này thật vui mừng, niềm hạnh phúc vì sắp được gặp Bác :

“Vui sao một sáng tháng Năm

Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ
Suối dài xanh mướt nương ngô
Bốn phương lồng lộng Thành Phố Hà Nội gió ngàn … ”
Nơi thao tác của vị lãnh tụ tối cao thật giản dị và đơn giản quái đản ! Tất cả như hòa chung vào khung cảnh vạn vật thiên nhiên Việt Bắc bởi tấm lòng Bác luôn yêu vạn vật thiên nhiên, coi vạn vật thiên nhiên là người bạn không hề thiếu …
“ Bác kêu con đến bên bàn
Bác ngồi Bác viết nhà sàn đơn sơ
Con bồ câu trắng ngây thơ
Nó đi tìm thóc quanh bồ công văn
Lát rồi, chim nhé, chim ăn
Bác Hồ còn bận khách văn đến nhà. ”

Thật cảm động, muốn dâng trào nước mắt khi thấy Bác Hồ sống thật thân mật với mỗi cảnh vật, với mỗi người xung quanh .
Đó là ngôi “ nhà sàn ” nơi “ Bác ngồi, Bác viết ” ; là chiếc bồ đơn thuần đựng công văn, sách vở … Đó là con chim bồ câu nhỏ xíu đang thơ thẩn tìm thóc ăn …
Tất cả như dội vào lòng người sự cảm động trước một vị lãnh tụ sống giản dị và đơn giản, khiêm nhường .
Gặp được Bác Hồ là niềm niềm hạnh phúc lớn lao của mỗi người. Bác ân cần bắt tay thân thương “ khách văn ” với một tình cảm thiết tha, gắn bó :
“ Bàn tay con nắm tay cha
Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng
Bác ngồi đó, lớn bát ngát
Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non … ”
Xúc động nghẹn ngào, tác giả muốn ôm hôn vị cha già kính yêu của dân tộc bản địa bằng xương bằng thịt trước mắt mình :
“ Bác Hồ, cha của chúng con
Hồn của muôn hồn
Cho con được ôm hôn má Bác
Cho con hôn mái đầu tóc bạc
Hôn chòm râu lạnh lẽo tự do ! ”
Bác Hồ, vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu luôn ở trong tâm khảm mỗi người con quốc gia. Mỗi một người đều mang hình ảnh Bác trong tim ! Mỗi lần kêu lên tên Bác là mỗi lần xúc động ; là mỗi lần như được tiếp thêm sức mạnh diệu kỳ :
“ Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh
Trong sáng trong lòng anh xung kích
Giữa đêm bôn tập diệt đồn
Vững tay người chiến sỹ nông thôn
Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo
Anh thợ, má anh vàng thuốc pháo
Cánh tay anh dày sẹo lửa gang
Ôi những em đốt đuốc đến trường làng
Và những chị dân công mòn đêm vận tải đường bộ !
Các anh chị, những em ơi, có phải
Mỗi khi lòng ta xao xuyến, rung rinh
Môi ta thầm kêu Bác – Hồ Chí Minh !
Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
Đôi mắt Bác hiện lên cười phấn khởi
Ta lớn lên cao, bay bổng diệu kỳ
Trên đường dài hai cánh đỡ ta đi ” .
Được đến gần bên bác, tác giả thấy được sự vĩ đại trong con người đơn giản và giản dị của Người. Hình tượng Bác hiện lên thật đẹp, thật lộng lẫy …
Đó là ngước Cha kính yêu, là người Bác kính mến đang ân cần trò chuyện cùng con cháu, cùng người thân trong gia đình. Bác là niềm tin, Bác là nguồn cảm hứng cho đời sống ; tiếp thêm sức mạnh cho mỗi con người :
“ Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh

Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao!

Giọng của Người không phải sấm trên cao
Ấm từng tiếng, thấm vào lòng mong ước
Con nghe Bác tưởng nghe lời non nước
Tiếng rất lâu rồi và cả tiếng tương lai … ” .
Được gần bên bác, tác giả cảm nhận được sự giản dị và đơn giản, khiêm nhường của Bác kính yêu ! Đó là “ chiếc áo nâu ” mang “ màu quê nhà ”, quốc gia. Bác sống chan hòa cùng cảnh vật, chan hòa cùng đồng bào, cùng vạn vật thiên nhiên nơi căn cứ địa Việt Bắc .
Tác giả thấy mình như được lớn lên thêm về hiểu biết, về nhận thức đời sống kháng chiến đầy gian nan này !
“ Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị và đơn giản
Màu quê nhà bền chắc, đậm đà
Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta
Ta bỗng lớn ở bên Người một chút ít ” .
Bác Hồ của tất cả chúng ta luôn thư thả, tự tại ; luôn sáng sủa, yêu đời dù cả trong những thực trạng gian nan, khó khăn vất vả và rất nhiều thử thách của cuộc kháng chiến chống Pháp lúc bấy giờ !
Bác là hiện thân của dân tộc bản địa Nước Ta quật cường, kiên cường “ thà quyết tử toàn bộ, chứ không chịu mất nước ; nhất định không chịu làm nô lệ ” .
“ Bác Hồ đó, thư thả châm lửa hút
Trán bát ngát, thanh thản một vùng trời
Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi !
Người rực rỡ tỏa nắng một mặt trời cách mạng
Mà đế quốc là loài dơi hoảng loạn
Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người .
Hồ Chí Minh
Người ở khắp nơi nơi … ” .
Được gần bên Bác, người cán bộ cách mạng thấy mình cần phải học Bác nhiều hơn trong cách sống, trong tấm lòng vì nước vì dân … Bởi Người là người Cha, là người Bác, là người Anh với trái tim bao dung, trìu mến so với mỗi con người :
“ Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ
Lắng từng câu, từng ý chưa thành
Người là Cha, là Bác, là Anh
Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
Người ngồi đó, với cây chì đỏ
Vạch đường đi, từng phút từng giờ ” .
Thật tự hào được chiến đấu, được góp sức công sức của con người, trí tuê của mình cho Đảng, cho Bác Hồ kính yêu. Đảng và Bác đã mang lại đời sống tự do, đời sống làm chủ, đứng thẳng làm người cho dân tộc bản địa Nước Ta !
Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại !
Con nhớ hết mỗi lời Người dạy
Kháng chiến nguy hiểm, kháng chiến trường kỳ .
Bác bảo đi, là đi
Bác bảo thắng, là thắng
Nước Ta phải tự do
Thế giới phải tự do !
Chúng con chiến đấu quyết tử
Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề .
Bắt tay bác tiễn ra về
Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu …
Hình tượng Bác ở đây vô cùng giản dị và đơn giản và cũng vô cùng cao đẹp, lộng lẫy. Bác Hồ kính yêu, cả cuộc sống hiến dâng cho Tổ quốc ; cho độc lập, tự do, cho niềm hạnh phúc độc lập …
Học theo tấm gương Bác, tất cả chúng ta học những điều giản dị và đơn giản nhất, thiết thực nhất. Đó là toàn tâm toàn ý góp sức cuộc sống cho lý tưởng cao đẹp, đầy tính nhân văn cao quý của Người :
“ Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm thế nào cho nước ta được trọn vẹn độc lập, dân ta được trọn vẹn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học tập ” .

Tài liệu tham khảo:

– Danh nhân Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Lao Động, 2000
– Thơ Tố Hữu, Nhà xuất bản Giáo dục đào tạo, 1998

LÊ LAM HỒNG